Thời để sống

Thứ Bảy, 12-08-2017 | 10:52:54

“Tìm một con đường, tìm một lối đi…” lời bản nhạc Và con tim đã vui trở lại loáng thoáng trong đầu khi tôi nghe chuyện của những người bạn ở lứa tuổi U 60. Họ tâm sự về đời sống gia đình của họ, những đôi vợ chồng đạo Công Giáo đang mấp mé tan vỡ. Đoạn lời trên của bản nhạc, cũng là mục đích chính của những câu chuyện tâm tình. Họ đang loay hoay tìm con đường, lối đi cho đời sống gia đình của họ, mà đa phần đã có ý nghĩ tiêu cực: Gia đình tôi không thể cứu vãn được, có cố gắng lắm cũng chẳng đi đến đâu, tôi thoát ra để tìm kiếm niềm vui, sự an ủi cho phần đời còn lại thì có gì sai?

Thoi De Song 2017

Một con đường, một lối đi mà mạnh ai nấy đi, chồng đi đằng chồng, vợ đi đằng vợ. Còn những đứa con thì đi về đâu?

Con đường cũ, lối đi cũ cho dù đầy bức bối, chèn ép, xúc phạm và đôi khi cảm giác hận thù. Thì có chắc cái “mới”, những vấn nạn trên có lập lại không? Cho dù chúng ta chọn cái “mới” là sống độc thân.

Như vậy cái “mới” có nhất thiết là phải xóa cái “cũ” hay chúng ta nên cải tiến cái “cũ” để nó “mới” trong Ý Chúa.

Một trong những điều cốt lõi của gia đình là cảm thức thuộc về nhau, chỉ có cảm thức này mọi sự sẽ hóa giải thành sự chấp nhận nhau, cần có nhau. Ngày nay cảm thức này bị tấn công từ:

  • Sự hưởng thụ: Khi xem đồ vật chiếm hữu được chính là “cái tôi” của mình, đồ vật chiếm hữu được là thước đo giá trị của mình, nhưng khi không thích là vứt bỏ nhanh chóng, thì đến mức độ nào đó con người sẽ lệ thuộc vào chính đồ vật mà mình chiếm hữu, con người không thuộc về nhau mà thuộc về đồ vật và cũng dễ dàng vứt bỏ mối quan hệ gia đình như từng vứt bỏ đồ vật.
  • Khuynh hướng cá nhân cực đoan: làm biến chất các mối liên kết gia đình, các thành viên trong gia đình trở thành ốc đảo, khi đó gia đình biến thành trạm quá cảnh, nơi các thành viên trong gia đình tới để đòi hỏi quyền lợi.
  • Lẫn lộn giữa tự do đích thực và ý thích cá nhân.
  • Chính vì chiều theo ý thích cá nhân, nên còn đâu là chân lý, giá trị và nguyên tắc định hướng cuộc đời. Mọi sự đều tương đối trong đó có gia đình.

Lẩn thẩn tìm một con đường, một lối đi… nhưng không loại bỏ mà cải tiến, tôi khuyên bạn- và tự khuyên cả chính mình – nên sống theo thời theo lúc, có những thời điểm khi chưa lập gia đình, chưa gánh vác trách nhiệm, chúng ta đã sống:

Có thời để ngây ngô,

Có thời cứ sai đi,

Có thời để si mê,

Có thời để tham vọng…

Rồi điều gì đến sẽ đến. Quy luật của Tạo hóa. Sẽ đến lúc ta lại tìm ta, khi đã có một chút trải nghiệm về cuộc đời. Tôi là ai? Tôi sống để làm gì? Sau cuộc đời này là gì? Có những lúc luẩn quẩn chụp với một lý do nào đó để giải thích thực tại.

Từng trải, bớt dại, bớt ngông…

Lại tự hỏi: Ta là ai?

Day dứt, khủng hoảng, phẫn nộ…

Tại sao ta sống? Vì ai?

Sống như thế nào? Ai sai?

Qua cơn khủng hoảng ý nghĩa cuộc sống, mở lòng ra đón nhận nó. Nghiệm ra rằng, cuộc sống chỉ “sống” bằng yêu thương.

Cùng quẫn lắm chợt hiểu,

chỉ “thoát” bằng yêu thương.

Và rồi thời phải tới,

xé lòng mở lối YÊU.

Biết thương người, thương ta…

Thuộc về nhau vì thương.

Thương để sống.

Nhưng nguồn để yêu thương cắm rễ lại chính là sự tín thác vào Thiên Chúa, chỉ có Tin tha nhân là hình ảnh của Thiên Chúa, chúng ta mới đủ yêu mến để “cải tiến” gia đình thay vì “loại bỏ”.

Vươn lên thời

tín thác,

Thời chắp tay xin vâng,

Vâng để được tha thứ,

Vâng để được giải thoát…

Vâng để sống.

“Và con tim đã vui trở lại và niềm tin đã dâng về Người”

Giuse MT

Chia sẻ Lời Chúa

Tìm kiếm

Bài giảng- Thánh Lễ

Tin mới