Người nghèo sẽ phải hứng chịu sự từ chối Covid-19 của Đông Nam Á

Một phụ nữ đeo mặt nạ giữa những lo ngại về sự lây lan của coronavirus đi xe máy ở Viêng Chăn, thủ đô của Lào, vào ngày 11 tháng 3. Quốc gia nghèo khó này vẫn chưa báo cáo một trường hợp nào về Covid-19. (Ảnh: Mladen Antonov / AFP)

Một phụ nữ đeo khẩu trang y tế giữa những lo ngại về sự lây lan coronavirus đang chạy xe máy tại Viêng Chăn, thủ đô của Lào, vào ngày 11 tháng 3. Quốc gia nghèo nàn này hiện vẫn chưa có báo cáo vềmột trường hợp nào về Covid-19 (Ảnh: Mladen Antonov / AFP)

Các chuyên gia lo ngại đại dịch đang lan rộng không được kiểm soát và không được báo cáo ở các quốc gia nghèo nhất trong khu vực.

Các chính phủ của các quốc gia nghèo nhất Đông Nam Á cuối cùng cũng thức tỉnh và trở nên vô cùng lo lắng về sự lây lan của coronavirus Covid-19. Nhiều người đã phủ nhận và rất chậm chạp trong các phản ứng của họ. Người nghèo sẽ phải gánh chịu gánh nặng của sự bất lực này của chính phủ.

Myanmar, Lào và Timor-Leste hiện vẫn chưa có trường hợp nhiễm virus chính thức, trong khi các vụ nhiễm vi rút vẫn ở mức thấp ở những nơi khác trong khu vực.

Dưới đây là số liệu mới nhất đối với các quốc gia trong vùng phủ sóng của UCA News theo dữ liệu của Đại học Johns Hopkins: Trung Quốc (81.074), Hàn Quốc (8.320), Nhật Bản (878), Malaysia (673), Singapore (266), Pakistan (236) , Philippines (187), Thái Lan (177), Indonesia (172), Ấn Độ (142), Đài Loan (77), Việt Nam (66), Brunei Darussalam (56), Sri Lanka (44), Campuchia (33), Maldives ( 13), Bangladesh (10) và Nepal (1).

 Tuy nhiên, lý do cho những tỷ lệ dường như rất thấp này rất đơn giản: thiếu bộ dụng cụ thử nghiệm. Vấn đề này trở nên trầm trọng hơn bởi các dịch vụ y tế rất cơ bản, thậm chí ngay cả ở các khu vực thành thị, và việc thiếu hoặc nhầm lẫn những thông tin công khai về căn bệnh này.

Nhiều quốc gia nghèo hơn bao gồm Myanmar đã dựa vào việc quyên góp các bộ dụng cụ thử nghiệm từ các quốc gia giàu có như Nhật Bản, nơi luôn đi đầu trong việc giúp đỡ Myanmar ứng phó với dịch bệnh. Ngay cả Indonesia, vốn đã đặt hàng 10.000 bộ dụng cụ thử nghiệm, thường không được chuẩn bị trước.

Các chuyên gia lo ngại rằng Covid-19 đang lan rộng không được kiểm soát và không được báo cáo ở các quốc gia nghèo nhất Đông Nam Á – Bangladesh, Myanmar, Lào, Campuchia, Indonesia, Philippines và Timor-Leste.

Số vụ nhiễm về cơ bản, hoặc thực tế, được đánh dấu vào ngày 17 tháng 3 khi Campuchia tuyên bố số ca nhiễm bệnh đã tăng gấp đôi sau 24 ngày. Điều đó phù hợp với các ca nhiễm gia tăng đã được chứng kiến ở các quốc gia khác, nơi mà việc thử nghiệm đã được phổ biến rộng rãi hơn.

Cho đến gần đây, Hun Sen, thủ tướng của nhà độc tài Campuchia, đã tuyên bố rằng thời tiết ấm áp hơn của đất nước này sẽ bảo vệ con người khỏi virus. Tuy nhiên, không có gì chắc chắn về bản chất của mầm mống bệnh này và mối quan hệ của nó với nhiệt độ và độ ẩm bên ngoài, các yếu tố truyền thống trong việc làm chậm lại các mầm bệnh cúm theo mùa.

Một lần nữa, những tuần lễ không hành động của thủ tướng Hun Sen, đã khiến công dân của ông gặp rủi ro cao hơn.

Việc thiếu bộ dụng cụ thử nghiệm là một mối quan tâm thực sự. Lời khuyên y tế tốt nhất là những người càng có những biểu hiện triệu chứng có thể phải được kiểm tra, thì chính quyền mới có thể bắt đầu truy tìm những người này đã tiếp xúc với ai. Kế đến, họ có thể cách ly càng nhiều người càng tốt khỏi một căn bệnh có tỷ lệ lây nhiễm từ 4,5 đến 6 người trên mỗi bệnh nhân, theo nghiên cứu khoa học.

Myanmar là một ví dụ điển hình về một chính phủ hầu như không được biết đến với năng lực muộn màng đưa ra những quyết định đúng đắn. Trong những ngày gần đây, chính phủ nước này đã đưa ra một loạt các biện pháp bao gồm ngăn chặn việc di chuyển đến đất nước này từ các quốc gia có tỷ lệ nhiễm bệnh cao: Trung Quốc, Hàn Quốc, Iran, Ý, Pháp và Tây Ban Nha. Nhiều quốc gia chắc chắn sẽ tham gia vào danh sách này. Myanmar cũng đã hủy bỏ lễ hội té nước Thingyan hàng năm, một phần của các hoạt động mừng năm mới kéo dài một tuần.

Các lễ hội tương tự cũng được tổ chức tại các quốc gia Phật giáo láng giềng Thái Lan, Campuchia và Lào. Những lễ hội chưa bị hủy được dự kiến sẽ sớm xảy ra, nhưng hành động như vậy cần phải được thực hiện trước đây.

Các chính phủ ở Đông Nam Á thường xuyên lúng túng trong các phản ứng của họ đối với coronavirus. Ví dụ điển hình nhất là việc Singapore đóng cửa biên giới vào ngày 15 tháng 3, phần lớn là để đáp trả những công dân Indonesia giàu có chạy trốn khỏi đất nước của họ và chạy vào các bệnh viện của Singapore, mang căn bệnh đến quốc gia này.

Sự bất lực như vậy sẽ đánh vào những người nghèo khó hơn là những người giàu, những người vốn có có khả năng chăm sóc sức khỏe và được cách ly, không dựa vào các cuộc tiếp xúc hàng ngày trên đường phố để kiếm sống.

Lời khuyên từ các cơ quan y tế rằng mọi người nên ở nhà nếu họ cảm thấy không khỏe, hoặc bắt đầu dự trữ thực phẩm để đối phó với sự bùng phát của coronavirus, chắc chắn là có ý tốt, nhưng nó không tính đến các thành viên dễ bị tổn thương nhất trong xã hội.

“Những hướng dẫn cho đến nay được sử dụng hạn chế cho mọi người mà không có các mạng lưới an toàn đầy đủ. Những người lao động trong nền kinh tế phi chính thức có thể không có được sự sang trọng của việc ngồi ở nhà mà không được trả lương nghỉ ốm”, theo Vidya Diwakar, cán bộ nghiên cứu cao cấp tại ODI, một nhóm chuyên gia tư duy độc lập tập trung vào vấn đề nghèo đói.

Những người thuộc diện nghèo hoặc cận nghèo thường thiếu tiền mặt sẵn có trong tay và không thể dễ dàng dự trữ thực phẩm. Đói kém, suy dinh dưỡng, viêm phổi và các hình thức khác của các cú sốc liên quan đến sức khỏe và nhấn mạnh tính dễ bị tổn thương đối với virus cũng như góp phần vào vòng luẩn quẩn của bệnh tật, túng quẫn và chết chóc. Nghèo đói có thể thúc đẩy sự lây nhiễm, nhưng sự lây nhiễm cũng có thể tạo ra hoặc làm sâu sắc thêm sự nghèo nàn, ông Vidya Diwakar cho biết thêm.

Cuộc khủng hoảng này còn cả một chặng đường dài phía trước.

Minh Tuệ (theo UCA News)

Bài liên quan

Tin tức mới

Facebook

Youtube