Na Uy: Một Giáo hội nghèo nơi một quốc gia giàu có

a2f53f45-norway2

Không chỉ có thời tiết khắc nghiệt và lạnh giá ở phía bắc Vòng Bắc Cực, mà bầu khí tôn giáo đôi khi cũng rất vui tươi đối với một số ít anh chị em giáo dân Công giáo sinh sống ở thành phố Harstad của Na Uy trên đảo Hinnøya. Tổ chức Viện trợ các Giáo hội Đau khổ (ACN) đã giúp Giáo xứ xây dựng lại khu sinh hoạt và nhà xứ của Cha Sở, nơi đã bị trận hỏa hoạn thiêu rụi vào năm 2015. Đây là dự án ở cực bắc của tổ chức từ thiện mục vụ Công giáo quốc tế.

Cha Gunther Jäger lớn lên tại Lower Bavaria, điều vẫn còn khá rõ ràng trong giọng nói của vị Linh mục, và bất chấp thực tế là ngài đã dành hơn nửa cuộc đời của mình để phục vụ tại Na Uy. Thuở thiếu thời, chàng thanh niên Jäger gia nhập một Tu viện thuộc ‘Dòng Kinh sĩ’ của Thánh Augustinô theo quy luật “Canons Regular” ở thành phố Molde của Na Uy và sau đó hoàn thành quá trình đào tạo Linh mục của mình ở Scotland. Tuy nhiên, sau khi thụ phong Linh mục, Cha Jäger không trở lại Tu viện mà muốn được phục vụ tại một Giáo xứ. Cách đây 5 năm, Cha Jäger nhận được bài sai đến St. Sunniva ở Harstad, nằm cách Vòng Bắc Cực khoảng 250 km về phía bắc, khiến nơi đây trở thành một trong những Giáo xứ cực bắc trên Trái đất.

“Chúng tôi đang sống trong một cộng đồng sống cách xa nhau”, Cha Jäger nói, nhưng không hề có một chút phiền muộn nào trong giọng nói của ngài. Tuy nhiên, Cha Jäger thừa nhận rằng tình hình hiện tại quả là không hề dễ dàng chút nào. Harstad có khoảng 25.000 cư dân; trong số này, khoảng 250, hoặc khoảng 1%, thuộc về đức tin Công giáo. Số lượng người Công giáo thậm chí còn ít hơn người Hồi giáo. Trong khi tòa nhà dành cho nhà xứ và khu sinh hoạt của Cha xứ đang được xây dựng lại, Cha Jäger đã chuyển đến một căn phòng trong ngôi nhà nằm bên cạnh nhà thờ. Một cách ngẫu nhiên, một nhà thờ Hồi giáo lại nằm ở tầng trệt của tòa nhà này. Khoảng 75% cư dân của đất nước này thuộc về Giáo hội Tin lành Luther của Na Uy, mặc dù hầu hết trong số họ chỉ là thành viên trên giấy tờ. Tỷ lệ tham dự các nghi lễ của Giáo hội Tin lành dưới 1%.

Giáo xứ tại đây rất đa dạng. Chỉ khoảng 10% giáo dân là người Na Uy bản địa, các thành viên còn lại đến từ 51 quốc gia khác và tất cả các lục địa, ngoại trừ Úc. Những người này bao gồm nhiều người nhập cư đến Na Uy để làm việc, chẳng hạn như từ Đông Âu, nhưng bênh cạnh đó cũng có những người tị nạn đến từ Châu Phi và Cận Đông. “Bạn có thể tưởng tượng việc những người này sống ở phía bắc Vòng Bắc Cực sẽ có một sự điều chỉnh đáng kể như thế nào”, Cha Jäger giải thích khi đưa ra ví dụ về vấn đề đêm vùng cực, bắt đầu vào giữa tháng 11 và kéo dài trong hai tháng – khoảng thời gian mà mặt trời không bao giờ mọc. Nhiều ngôn ngữ khác nhau đã đặt ra một vấn đề khác. Giáo xứ cung cấp các khóa học ngôn ngữ riêng bằng tiếng Na Uy và một Thánh lễ ban tối mỗi tháng được cử hành bằng tiếng Ba Lan, một Thánh lễ khác bằng tiếng Anh. Các bài đọc Kinh Thánh trong các Thánh Lễ Chúa Nhật được trình bày cho giáo dân bằng nhiều ngôn ngữ.

Na Uy có thể là một trong những quốc gia giàu có nhất trên Trái đất, nhưng sự giàu có này hầu như không nhận thấy rõ ràng đối với cộng đồng Công giáo khiêm tốn. “Chúng tôi thậm chí không có những thứ thiết yếu như các vật dụng phụng vụ hoặc sách. Chúng tôi là một Giáo hội nghèo trong một đất nước giàu có”. Và tình hình của Giáo hội nơi đây tất nhiên đã trở nên trầm trọng hơn bởi cuộc khủng hoảng COVID-19 hiện tại. “Chúng tôi đánh giá rất cao việc ACN đã cung cấp các tài liệu giáo lý bằng các ngôn ngữ khác nhau, ngay cả bằng tiếng Farsi. Chúng tôi cũng rất biết ơn sự hỗ trợ tài chính của họ khi chúng tôi xây dựng lại Giáo xứ của mình”.

Tuy nhiên, trên thực tế, vị Linh mục coi sóc Giáo xứ không thực sự dành nhiều thời gian của mình ở nhà thờ. Lãnh thổ của Giáo xứ vượt xa ranh giới của thành phố Harstad. Tổng số giáo dân Giáo xứ Thánh Sunniva chỉ chưa đầy 1.000 tín hữu. Khoảng cách giữa các thành viên trong Giáo xứ thường rất lớn.

 “Có khi tôi phải ở trên phà hơn ba tiếng đồng hồ để đi thăm anh chị em giáo dân của mình. Ở hầu hết các địa điểm trong Giáo xứ, chúng tôi không có nhà thờ riêng. Chúng tôi thường phải thuê chỗ trong hội trường của các nhà thờ Tin lành hoặc các cơ sở khác để cử hành các nghi thức phụng vụ”, Cha Jäger giải thích. Tuy nhiên, Cha Jäger nhận ra rằng những hoàn cảnh khác thường trong Giáo xứ của mình cũng có những lợi thế.

 “Khoảng cách địa lý đối với các thành viên trong Giáo xứ của tôi có thể rất xa xôi, nhưng điều này khiến tôi cảm thấy gần gũi hơn với anh chị em giáo dân của mình ở mức độ cá nhân. Tôi hầu như không phải bận tâm đến công việc hành chính mà tham gia trực tiếp vào cuộc sống của anh chị em giáo dân. Quy mô nhỏ của Giáo xứ của chúng tôi đã tạo cho tôi nhiều thời gian để chăm sóc các nhu cầu cá nhân và chăm sóc mục vụ”.

Minh Tuệ (theo Zenit)

Bài liên quan

Tin tức mới

Facebook

Youtube