Đức Giáo hoàng Phanxicô kêu gọi hòa bình: "Chỉ có tình yêu mới dập tắt được sự hận thù, chiến thắng sự bất công, và tạo không gian cho những thứ khác"

Pope-pleads-for-peace-Love-alone-extinguishes-hatred-love-alone-triumphs-over-injustice

“Chỉ có tình yêu mới dập tắt được sự hận thù, chỉ có tình yêu cuối cùng mới có thể chiến thắng sự bất công. Chỉ có tình yêu mới có thể tạo không gian cho những thứ khác”, Đức Thánh Cha Phanxicô chia sẻ hôm 20/10 trong Khoảnh khắc đại kết của Lời Cầu nguyện của Kitô hữu cho Hòa bình tại Vương Cung Thánh Đường Saint Mary ở Araecoeli, Rome do Cộng đồng Sant’Egidio tổ chức.

D443D4EA-2FE0-4507-86AF-8DC13324F3A0

“Thiếu tình yêu thương là nguyên nhân chính dẫn đến các tệ nạn cá nhân, xã hội, quốc tế và môi trường của chúng ta”

Dưới đây là nội dung bài suy niệm của Đức Giáo Hoàng Phanxicô:

Lúc chúng đóng đinh Người là giờ thứ chín. 

Bản án xử tội Người viết rằng : “Vua người Do-thái”. Bên cạnh Người, chúng còn đóng đinh hai tên cướp, một đứa bên phải, một đứa bên trái. 

Thế là ứng nghiệm lời Kinh Thánh : Người bị liệt vào hạng những tên phạm pháp. Kẻ qua người lại đều nhục mạ Người, vừa lắc đầu vừa nói : “Ê, mi là kẻ phá Đền Thờ, và nội trong ba ngày xây lại được, có giỏi thì xuống khỏi thập giá mà cứu mình đi !”.

 Các thượng tế và kinh sư cũng chế giễu Người như vậy, họ nói với nhau : “Hắn cứu được thiên hạ, mà chẳng cứu nổi mình. Ông Ki-tô vua Ít-ra-en, cứ xuống khỏi thập giá ngay bây giờ đi, để chúng ta thấy và tin”.

Cả những tên cùng chịu đóng đinh với Người cũng nhục mạ Người. (Mc 15,25-32)

Quả là một ân huệ khi chúng ta được cùng nhau cầu nguyện. Tôi xin mến chào tất cả anh chị em trong tâm tình biết ơn, đặc biệt là Hiền Huynh, Đức Thượng Phụ Đại Kết Bartholomew, và Đức Giám Mục Heinrich, Chủ tịch Hội Đồng Giáo Hội Tin Lành Đức.

Trình thuật Tin Mừng về Cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu mà chúng ta vừa nghe xảy ra ngay trước cái chết của Chúa Giêsu. Nó nói về sự cám dỗ mà Người đã trải qua trong cơn hấp hối trên Thánh giá. Vào thời điểm tột cùng của sự đau khổ và tình yêu của Người, nhiều người trong số những người hiện diện đã chế nhạo Người một cách tàn nhẫn với những lời cay độc: “Hãy tự cứu lấy mình đi!” (Mc 15:30). Đây là một sự cám dỗ lớn lao. Nó không chừa một ai, kể cả chúng ta, những người Kitô hữu. Sự cám dỗ chỉ nghĩ đến việc cứu lấy bản thân và những người quanh mình. Chỉ tập trung vào các vấn đề và lợi ích của chúng ta, như thể không có điều gì khác quan trọng.

Đó là một bản năng rất con người, nhưng sai lầm. Đó là cơn cám dỗ sau cùng của Chúa Kitô, Đấng chịu đóng đinh.

Hãy tự cứu lấy mình đi! Những lời này trước hết được cất lên bởi “kẻ qua người lại” (Mc 15, 29). Họ là những người bình thường, những người đã nghe Chúa Giêsu giảng dạy và những người đã chứng kiến những phép lạ của Ngài. Giờ đây họ đang nói với Ngài, “Hãy tự cứu lấy mình, hãy xuống khỏi thập giá”. Họ không có lòng trắc ẩn, họ chỉ muốn những phép lạ; họ muốn nhìn thấy Chúa Giêsu xuống khỏi thập giá.

Đôi khi chúng ta cũng thích một vị thần làm những điều kỳ diệu hơn là một vị thần có lòng từ bi nhân ái, một vị thần quyền năng trong con mắt của thế giới, một vị thần thể hiện sức mạnh của mình và diệt trừ mọi sự dữ. Nhưng đây không phải là Thiên Chúa, mà là tác phẩm do chính chúng ta nghĩ ra.

Chúng ta thường mong muốn một vị thần theo như hình ảnh của chúng ta, thay vì trở nên phù hợp với hình ảnh của chính Ngài. Chúng ta mong muốn một vị thần giống như chính chúng ta, thay vì là chính Thiên Chúa.

 Theo cách này, chúng ta thích tôn thờ bản thân mình hơn là tôn thờ Thiên Chúa. Kiểu thờ phượng như vậy được nuôi dưỡng và lớn lên qua thái độ thờ ơ đối với tha nhân.

Những người qua đường đó chỉ quan tâm đến Chúa Giêsu để thỏa mãn ước muốn của họ. Chúa Giêsu, bị ruồng bỏ và bị treo trên thập tự giá, không còn được họ quan tâm nữa. Ngài ở ngay trước mắt họ, nhưng lại với xa trái tim họ. Sự thờ ơ khiến họ xa rời dung mạo đích thực của Thiên Chúa.

Hãy tự cứu lấy mình. Những người tiếp theo nói những lời đó là các thượng tế và các kinh sư. Họ là những người đã lên án Chúa Giêsu, vì họ coi Ngài là kẻ nguy hiểm.

Tuy nhiên, tất cả chúng ta đều là những chuyên gia trong việc đóng đinh người khác để tự cứu lấy bản thân mình.

Tuy nhiên, Chúa Giêsu đã tự để cho mình bị đóng đinh, để dạy chúng ta đừng chuyển những sự dữ sang người khác. Các thượng tế đã cáo buộc Chúa Giêsu chính vì những điều Ngài đã làm cho người khác: “Hắn cứu được thiên hạ, mà chẳng cứu nổi mình!” (Mc 15, 31). Họ biết Chúa Giêsu; họ nhớ lại những phép lạ chữa lành và giải thoát mà Ngài đã thực hiện, nhưng họ đã đưa ra một kết luận ác ý. Đối với họ, việc cứu người khác, giúp đỡ họ, là vô ích; Chúa Giêsu, Đấng đã tự hiến mình cho người khác một cách bất cần, đã tự hủy mình ra nhưng không! Giọng điệu chế giễu của những lời buộc tội được sử dụng bằng ngôn ngữ tôn giáo, hai lần sử dụng động từ ‘cứu’.

Nhưng “Tin Mừng” của việc tự cứu lấy mình không phải là Tin Mừng của ơn cứu độ. Đó là điều sai trái trong các Tin Mừng ngụy thư, để cho người khác vác lấy thập giá. Trong khi đó, Tin Mừng đích thực kêu gọi chúng ta vác thập giá của người khác.

Hãy tự cứu lấy mình. Cuối cùng, những kẻ cùng chịu đóng đinh cùng với Chúa Giêsu cũng đã tham gia vào việc chế nhạo Ngài. Thật dễ dàng biết bao khi chỉ trích, thóa mạ người khác, chỉ ra cái xấu ở người khác chứ không phải nơi chính bản thân chúng ta, thậm chí đổ lỗi cho kẻ yếu đuối và bị ruồng bỏ! Nhưng tại sao họ lại khó chịu với Chúa Giêsu? Bởi vì Ngài đã không cứu họ thoát khỏi thập giá. Họ nói với Ngài: “Hãy tự cứu mình và cả chúng tôi nữa!” (Lc 23, 39). Họ chỉ tìm đến Chúa Giêsu để giải quyết vấn đề của họ.

Tuy nhiên, Thiên Chúa không đến chỉ để giải thoát chúng ta khỏi những vấn đề thường trực hàng ngày của chúng ta, mà còn để giải thoát chúng ta khỏi vấn đề thực sự, đó là thiếu tình yêu thương.

Đây là nguyên nhân chính gây ra các tệ nạn cá nhân, xã hội, quốc tế và môi trường của chúng ta. Việc chỉ nghĩ về bản thân mình: đây chính là cha đẻ của mọi sự dữ. Tuy nhiên, một trong những tên trộm sau đó đã quay sang Chúa Giêsu và nhận thấy nơi Người một tình yêu khiêm hạ. Kẻ trộm này đã được vào Thiên đàng bằng cách làm một việc duy nhất: chuyển sự quan tâm bản thân mình sang Chúa Giêsu, từ việc chỉ quan tâm bản mình sang người bên cạnh (x. Lc 23, 42).

Anh chị em thân mến, đồi Canvê là địa điểm diễn ra cuộc “tranh luận” kịch liệt giữa Thiên Chúa, Đấng đến để cứu chúng ta, và con người, những người chỉ muốn cứu bản thân mình; giữa đức tin vào Thiên Chúa và việc tôn thờ cái tôi; giữa con người, những kẻ buộc tội, và Thiên Chúa, Đấng tha thứ. Cuối cùng, chiến thắng của Thiên Chúa đã được tỏ lộ; Lòng thương xót của Người đã tuôn đổ xuống trái đất. Từ thập giá sự tha thứ tuôn đổ và tình yêu huynh đệ được tái sinh: “Thập giá làm cho chúng ta trở thành anh chị em với nhau“.

Cánh tay của Chúa Giêsu, dang ra trên thập giá, đánh dấu một bước ngoặt, bởi vì Thiên Chúa không chỉ ngón tay vào bất cứ người nào, mà thay vào đó, Ngài ôm lấy tất cả mọi người.

Vì chỉ có tình yêu mới có thể dập tắt sự hận thù, chỉ tình yêu cuối cùng mới có thể chiến thắng sự bất công. Chỉ có tình yêu mới tạo không gian cho những thứ khác. Chỉ có tình yêu mới là con đường dẫn đến sự hiệp thông trọn vẹn giữa chúng ta.

Chúng ta hãy cầu xin Thiên Chúa, Đấng chịu đóng đinh ban ơn để chúng ta được trở nên hiệp nhất và huynh đệ hơn. Khi chúng ta bị cám dỗ để đi theo đường lối của thế gian này, nguyện xin cho chúng ta được nhắc nhở về những lời của Chúa Giêsu: “Ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì tôi và vì Tin Mừng, thì sẽ cứu được mạng sống ấy” (Mc 8,35).

Sự mất mát có thể đếm được trong mắt thế giới, đối với chúng ta, đó là sự cứu rỗi. Chớ gì chúng ta học được nơi Chúa, Đấng đã cứu chúng ta bằng cách trút bỏ chính mình (x. Pl 2, 7) và trở nên khác: từ việc là Thiên Chúa, Người đã trở thành phàm nhân; từ việc là Thần linh, Ngài đã trở nên giống phàm nhân: từ một vị vua, Ngài đã mặc lấy thân nô lệ.

Ngài cũng mời gọi chúng ta làm điều tương tự, tự hạ mình, “trở nên khác” để tiếp cận với tha nhân.

Càng trở nên gần gũi với Chúa Giêsu, chúng ta càng trở nên cởi mở và “phổ quát” hơn, vì chúng ta sẽ cảm thấy có trách nhiệm với tha nhân. Và anh chị em tha nhân sẽ trở thành phương tiện cứu rỗi chính chúng ta: tất cả anh chị em xung quanh chúng ta, tất cả mọi người, bất kể lịch sử và tín ngưỡng của họ. Bắt đầu từ những người nghèo, những người giống Chúa Giêsu nhất.

Vị Tổng Giám Mục vĩ đại của Địa phận Constantinople, Thánh Gioan Kim Khẩu, đã từng viết: “Nếu không có người nghèo, phần lớn sự cứu rỗi của chúng ta sẽ bị lật đổ” (Trong Thư Thứ Hai gửi tín hữu Côrintô, XVII, 2).

9BF4D180-EC6C-463B-918A-E08396D8D58D

Nguyện xin Thiên Chúa giúp chúng ta cùng nhau đồng hành trên con đường huynh đệ, và nhờ đó trở thành những chứng nhân đáng tin cậy về Thiên Chúa đích thực.

Minh Tuệ (theo Novena)

Bài liên quan

Tin tức mới

Facebook

Youtube