ĐHY Charles Maung Bo: Chế độ cầm quyền Trung Quốc và trách nhiệm luân lý của nó đối với Covid-19

Một tình nguyện viên phun thuốc khử trùng trong khu phức hợp của chùa Shwedagon ở Yangon như một biện pháp phòng ngừa chống lại coronavirus vào ngày 31 tháng 3. Đức Hồng Y Charles Bo nói rằng Myanmar nghèo và xung đột rất dễ bị Covid-19. (Ảnh: AFP)

Một tình nguyện viên phun thuốc khử trùng trong khu phức hợp của chùa Shwedagon ở Yangon như một biện pháp phòng ngừa chống lại coronavirus vào ngày 31 tháng 3. Đức Hồng Y Charles Bo nhấn mạnh rằng đất nước Myanmar nghèo khổ và xung đột rất dễ bị tổn thương bởi Covid-19 (Ảnh: AFP)

Sự đàn áp, dối trá và bại hoại của Đảng Cộng sản Trung Quốc phải chịu trách nhiệm cho cuộc khủng hoảng toàn cầu này.

Hôm thứ Sáu tuần trước, Đức Giáo hoàng Phanxicô đã đứng đối diện với Quảng Trường Thánh Phêrô trống rỗng, phát biểu với hàng triệu người trên khắp thế giới đang theo dõi thông qua các chương trình phát sóng và trực tuyến. Quảng Trường Thánh Phêrô vắng tanh nhưng ở khắp nơi là những trái tim tràn đầy không chỉ nỗi sợ hãi và đau buồn mà còn tràn ngập cả tình yêu.

Trong bài giảng ‘Urbi et Orbi’ tuyệt vời của mình, ĐTC Phanxicô đã nhắc nhở chúng ta rằng đại dịch coronavirus đã hợp nhất nhân loại chung của chúng ta. “Chúng ta đã nhận ra rằng chúng ta đang ở trên cùng một chiếc thuyền, tất cả chúng ta đều mong manh và mất phương hướng, nhưng đồng thời cũng quan trọng và cần thiết, tất cả chúng ta được mời gọi để cùng nhau lèo lái con thuyền đó”, ĐTC Phanxicô nói.

Không có ngõ ngách nào trên thế giới mà không bị tấn công bởi đại dịch này, không có cuộc sống nào không bị ảnh hưởng. Theo Tổ chức Y tế Thế giới, gần một triệu người đã bị nhiễm bệnh và hơn 46.000 người đã chết. Vào thời điểm này, số người chết trên toàn cầu dự kiến sẽ là hàng triệu người.

Những tiếng nói quốc tế đang được nêu lên chống lại thái độ cẩu thả được thể hiện bởi Trung Quốc, đặc biệt là Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) chuyên chế do Tập Cận Bình lãnh đạo. Tờ nhật báo Daily Telegraph của Vương quốc Anh vào ngày 29 tháng 3 đã báo cáo về việc Trung Quốc đã che giấu quy mô thực sự của coronavirus như thế nào. Với sự bàng hoàng, tờ nhật báo này đã báo cáo việc mở cửa trở  lại khu chợ bán đồ tươi sống được xác định là nguyên nhân của sự lây lan của virus. James Krasnka, một giáo sư luật đáng kính, đã viết trên trang web War on the Rocks rằng Trung Quốc phải chịu trách nhiệm pháp lý đối với Covid-19 và các yêu sách có thể được thực hiện lên tới hàng nghìn tỷ đô la.

Một mô hình dịch tễ học tại Đại học Southampton của Vương quốc Anh cho thấy Trung Quốc đã hành động một cách có trách nhiệm chỉ một, hai hoặc ba tuần lễ trước đó, con số bị ảnh hưởng bởi virus này đã bị cắt giảm lần lượt 66%, 86% và 95%. Sự thất bại của nó đã giải phóng một căn bệnh truyền nhiễm toàn cầu giết chết hàng ngàn người.

Ở đất nước của tôi, Myanmar, chúng tôi cực kỳ dễ bị tổn thương. Tiếp giáp biên giới Trung Quốc, nơi Covid-19 bắt đầu, chúng tôi là một quốc gia nghèo không có các nguồn lực về chăm sóc y tế và xã hội mà các quốc gia phát triển hơn sở hữu. Hàng trăm ngàn người dân ở Myanmar đã phải di tản do xung đột, sống trong các trại tập trung trong nước hoặc ở biên giới của chúng tôi mà không có các điều kiện về vệ sinh, thuốc men hoặc chăm sóc y tế đầy đủ. Trong các trại tập trung quá đông đúc như vậy, các biện pháp về việc giữ khoảng cách xã hội được nhiều quốc gia thực hiện không thể áp dụng. Các hệ thống chăm sóc sức khỏe ở các quốc gia tiên tiến nhất trên thế giới đều đang quá tải, vì vậy hãy tưởng tượng những nguy hiểm ở một quốc gia nghèo và xung đột như Myanmar.

Khi chúng ta khảo sát về những thiệt hại gây ra cho cuộc sống trên toàn thế giới, chúng ta phải hỏi ai là người cần phải chịu trách nhiệm? Tất nhiên, những lời chỉ trích có thể được đưa ra bởi chính quyền ở khắp mọi nơi. Nhiều chính phủ bị cáo buộc vì đã không chuẩn bị khi lần đầu tiên chứng kiến coronavirus xuất hiện ở Vũ Hán.

Nhưng có một chính phủ vốn cần phải chịu trách nhiệm chính đối với những gì họ đã làm và những gì họ đã không làm, và đó là chế độ cầm quyền của ĐCSTQ ở Bắc Kinh. Hãy để tôi giải thích một cách rõ ràng – chính ĐCSTQ cần phải chịu trách nhiệm, chứ không phải người dân Trung Quốc, và không ai được phản ứng với cuộc khủng hoảng này với lòng căm thù chủng tộc đối với người dân Trung Quốc. Thật vậy, người dân Trung Quốc chính là nạn nhân đầu tiên của chủng loại virus này và từ lâu đã là nạn nhân chính của chế độ đàn áp của họ. Họ xứng đáng nhận được sự cảm thông, liên đới và hỗ trợ của chúng ta. Nhưng chính sự đàn áp, dối trá và bại hoại của ĐCSTQ phải chịu trách nhiệm.

Khi virus lần đầu tiên xuất hiện, chính quyền ở Trung Quốc đã đàn áp tin tức này. Thay vì bảo vệ công chúng và các bác sĩ hỗ trợ, ĐCSTQ đã bịt miệng những người tố giác. Tồi tệ hơn thế, các bác sĩ những người đã cố gắng nâng cao cảnh báo – chẳng hạn như bác sĩ Lý Văn Lượng ở Bệnh viện Trung ương Vũ Hán, người đã đưa ra cảnh báo cho các bác sĩ y khoa vào ngày 30 tháng 12 – đã bị cảnh sát ra lệnh “ngừng đưa ra những bình luận không đúng sự thật”. Bác sĩ Lý, một bác sĩ nhãn khoa 34 tuổi, được cho biết đã bị điều tra vì tội “lan truyền tin đồn” và bị cảnh sát buộc phải ký vào biên bản nhận tội. Sau đó, bác sĩ Lý đã chết sau khi nhiễm coronavirus.

Một số nhà báo là những công dân trẻ, những người đã cố gắng báo cáo về virus sau đó mất tích. Li Zehua, Chen Qiushi và Fang Bin nằm trong số những người được cho là đã bị bắt chỉ vì nói lên sự thật. Học giả pháp lý Xu Zhiyong cũng đã bị giam giữ sau khi công bố một bức thư ngỏ chỉ trích phản ứng của chế độ cầm quyền Trung Quốc.

Một khi sự thật được biết đến, ĐCSTQ ban đầu đã từ chối lời đề nghị giúp đỡ. Trung tâm kiểm soát và phòng ngừa dịch bệnh Hoa Kỳ đã bị Bắc Kinh bỏ qua trong hơn một tháng và ngay cả Tổ chức Y tế Thế giới, mặc dù nó cấu kết chặt chẽ với chế độ cầm quyền Trung Quốc, ban đầu đã bị gạt sang một bên.

Hơn nữa, có một sự quan ngại sâu sắc rằng các số liệu thống kê chính thức của chế độ Trung Quốc đã làm giảm đáng kể quy mô lây nhiễm ở Trung Quốc. Đồng thời, ĐCSTQ hiện đã cáo buộc Quân đội Hoa Kỳ gây ra đại dịch. Những lời nói dối và tuyên truyền đã khiến hàng triệu người trên thế giới phải gặp nguy hiểm.

Hành vi của ĐCSTQ là có triệu chứng về bản chất ngày càng đàn áp của nó. Trong những năm gần đây, chúng ta đã chứng kiến một cuộc đàn áp dữ dội về tự do ngôn luận ở Trung Quốc. Các luật sư, các blogger, các nhà bất đồng chính kiến và các nhà hoạt động xã hội dân sự đã bị điểm mặt và lần lượt mất tích.

Đặc biệt, chế độ cầm quyền này đã phát động một chiến dịch chống lại tôn giáo, dẫn đến việc phá hủy hàng ngàn Nhà thờ và Thánh giá và tống giam ít nhất một triệu người Hồi giáo Uyghur trong các trại tập trung. Một tòa án độc lập ở London, do ngài Geoffrey Nice QC làm chủ tịch, người đã truy tố cựu tổng thống Nam Tư Slobodan Milosevic, đã cáo buộc ĐCSTQ về tội cưỡng bức mổ cướp nội tạng từ các tù nhân lương tâm. Và Hồng Kông, từng là một trong những thành phố mở của Châu Á, đã chứng kiến các quyền tự do, nhân quyền và luật pháp bị xói mòn nghiêm trọng.

Thông qua việc xử lý coronavirus một cách vô nhân đạo và vô trách nhiệm, ĐCSTQ đã chứng minh điều mà nhiều người trước đây từng suy nghĩ: đó chính là mối đe dọa đối với thế giới. Trung Quốc là một nền văn minh vĩ đại và cổ xưa vốn đã đóng góp rất nhiều cho thế giới trong suốt lịch sử, nhưng chế độ cầm quyền này phải chịu trách nhiệm, thông qua sự cẩu thả cũng như sự trấn áp độc ác và vô đạo đức của mình, đối với đại dịch đang càn quét qua khắp các ngả đường phố của chúng ta ngày nay.

Chế độ Trung Quốc do nhà lãnh đạo Tập Cận Bình toàn năng và ĐCSTQ cầm đầu – chứ không phải người dân nước này – mắc nợ tất cả chúng ta một lời xin lỗi và phải bồi thường đối với sự hủy diệt mà nó đã gây ra. Tối thiểu, Trung Quốc phải xóa nợ cho các quốc gia khác để trang trải chi phí điều trị Covid-19. Vì lợi ích chung của nhân loại, chúng ta không được sợ phải buộc chế độ này phải chịu trách nhiệm. Các Kitô hữu tin rằng, theo những lời của Thánh Phao-lô Tông đồ, chúng ta phải “hân hoan vui mừng với sự thật”, như lời Chúa Giêsu nói “sự thật sẽ giải phóng anh em”. Sự thật và tự do là hai trụ cột mà dựa trên đó tất cả các quốc gia của chúng ta phải xây dựng nền tảng vững chắc và mạnh mẽ hơn.

** Đức Hồng Y Charles Maung Bo là Tổng Giám mục Địa phận Yangon, Myanmar và là Chủ tịch Liên Hội đồng Giám mục Á Châu. Các ý kiến trong bài viết này là của tác giả và không phản ánh quan điểm biên tập chính thức của UCA News

Tuệ Tâm (theo UCA News)

Bài liên quan

Tin tức mới

Facebook

Youtube